Bộ tính hệ số tương quan

Pearson r
Tiếp theo

Hệ số tương quan của Pearson (r) dùng để đo mức độ mối quan hệ tuyến tính giữa hai biến, tức là mức độ chúng biến động đồng thời. Công cụ này nhận các giá trị X và Y được ghép cặp, tính toán giá trị r và r² (tỷ lệ phần phương sai được giải thích) cùng với số cặp được sử dụng.

Cách tính hệ số tương quan

  1. 1

    Dán các cặp dữ liệu

    Mỗi hàng chứa một giá trị X và một giá trị Y, được tách bằng dấu phẩy hoặc tab; hoặc bạn có thể dán dữ liệu từ bảng tính.

  2. 2

    Thực hiện tính toán

    Máy tính sẽ ghép các giá trị này lại với nhau và tính toán giá trị trung bình, độ lệch chuẩn cũng như công thức Pearson.

  3. 3

    Đọc giá trị của r và r²

    Giá trị của r dao động từ -1 đến +1. r² là bình phương của r, có thể hiểu là tỷ lệ phần trăm của phương sai chung.

  4. 4

    Chú ý đến cỡ mẫu

    Kiểm tra số cặp (n) hiển thị cùng với kết quả. Mẫu nhỏ khiến r kém tin cậy, vì vậy hãy luôn báo cáo n cùng với r.

Công thức

r = Σ((xᵢ - x̄)(yᵢ - ȳ)) / √(Σ(xᵢ - x̄)² × Σ(yᵢ - ȳ)²)

Tương đương với: r = cov(X, Y) / (σ_X × σ_Y). Đây là hàm hiệp phương sai đã được chuẩn hóa bằng tích các độ lệch chuẩn, nhằm đảm bảo giá trị kết quả nằm trong khoảng [-1, +1].

Giải thích về r

Giá trị r Mối quan hệ tuyến tính
±0,9 đến ±1,0 Rất mạnh
±0,7 đến ±0,9 Mạnh
±0,5 đến ±0,7 Trung bình
±0,3 đến ±0,5 Yếu
±0,0 đến ±0,3 Rất yếu hoặc không có

r² (hệ số quyết định) là tỷ lệ phần biến thiên của biến Y được mô hình tuyến tính dựa trên biến X giải thích được. Giá trị r = 0,7 tương ứng với r² = 0,49 – nghĩa là khoảng một nửa biến thiên có thể được giải thích bằng mô hình tuyến tính, còn lại một nửa không.

Khi Pearson là công cụ không phù hợp

Pearson giả định một mối quan hệ tuyến tính với dữ liệu gần như chuẩn và không có các giá trị ngoại lai lớn. Phương pháp này hoạt động kém hiệu quả trong các trường hợp sau:

  • Các mối quan hệ cong: phương trình y = x² trong khoảng [-5, 5] có hệ số tương quan r = 0, mặc dù kết quả hoàn toàn có thể dự đoán được.
  • Các giá trị ngoại lai: một điểm nằm cách trung bình 5 độ lệch chuẩn có thể làm tăng gấp đôi hoặc giảm một nửa giá trị r.
  • Dữ liệu thứ hạng: hãy sử dụng hệ số tương quan ρ của Spearman (tương quan giữa các thứ hạng).
  • Dữ liệu nhị phân hoặc phân loại: sử dụng tương quan điểm-nhị phân (point-biserial), hệ số phi hoặc V của Cramér tùy theo loại dữ liệu.

Tương quan không đồng nghĩa với nhân quả – nguyên lý kinh điển

Hai biến có thể có mối tương quan mạnh vì:

  1. X gây ra Y.
  2. Y gây ra X.
  3. Biến thứ ba Z gây ra cả hai hiện tượng (là yếu tố gây nhiễu).
  4. Thuần túy ngẫu nhiên (trong các mẫu nhỏ).
  5. Định hướng chọn mẫu trong cách thu thập dữ liệu.

Doanh số bán kem và số ca tử vong do đuối nước có mối tương quan dương là 0,8 trong các tháng mùa hè. Kem không phải là nguyên nhân gây đuối nước; thời tiết nóng mới là yếu tố dẫn đến cả hai hiện tượng này.

Kích thước mẫu và ý nghĩa thống kê

Giá trị r với mẫu nhỏ có thể gây hiểu lầm. Khi n = 5, giá trị r = 0,5 không khác biệt đáng kể về mặt thống kê so với 0 (p ≈ 0,4); khi n = 100, giá trị r = 0,2 rõ ràng không bằng 0 (p < 0,05). Luôn cần ghi rõ kích thước mẫu cùng với giá trị r. Giá trị p của r dùng để kiểm định giả thuyết không rằng hệ số tương quan thực sự bằng 0.

Câu hỏi thường gặp

Một mối quan hệ tuyến tính dương ở mức độ vừa phải: r² = 0,25, nghĩa là khoảng 25% phương sai của biến Y có thể được giải thích một cách tuyến tính bởi biến X; 75% còn lại không thể giải thích được. Đây là một hiệu ứng thực sự, nhưng hoàn toàn không mang tính quyết định.

Không, về mặt cấu trúc thì không. Nếu giá trị đầu ra nằm ngoài khoảng [-1, 1], thì phép tính sẽ gặp lỗi, thường do dữ liệu ghép cặp sai hoặc do tính hiệp phương sai mà không chuẩn hóa theo độ lệch chuẩn.

Phép kiểm định Pearson dùng để đánh giá mối quan hệ tuyến tính trong dữ liệu liên tục không có giá trị ngoại lai lớn; phép kiểm định Spearman (hệ số tương quan thứ hạng) dùng cho các mối quan hệ đơn điệu nhưng phi tuyến hoặc khi các giá trị ngoại lai làm ảnh hưởng đến kết quả của phép kiểm định Pearson.

Không. Đây là mô tả về mẫu bạn đang sử dụng, chứ không phải một dự đoán. Kiểm định chéo, tập dữ liệu kiểm thử được giữ riêng hoặc khoảng tin cậy của hệ số r là những phương pháp đáng tin cậy để đánh giá độ ổn định.

Công cụ liên quan